trang https://androidromupdate.com/get-link-fshare/ Get link nhanh chóng nhất

Ngồi Khóc Trên Cây – Nguyễn Nhật Ánh

Đánh giá:
5/5 - (1 bình chọn)
Phát hành:
Phiên bản:
Lượt tải:
1
Ngày:
07/11/2022
Yêu cầu:

GIỚI THIỆU

5/5 - (1 bình chọn)

Tác phẩm Ngồi khóc trên cây đây là một tiểu thuyết dành cho thanh niên và thanh thiếu niên được nhà văn Nguyễn Nhật Ánh biên soạn, xuất bản lần đầu tại Việt Nam vào năm 2013 bởi Nhà xuất bản Trẻ. Để hiểu hơn về nội dung sách, tìm hiểu trong bài viết “Download sách Ngồi Khóc Trên Cây – Nguyễn Nhật Ánh PDF miễn phí” sau đây.

Review về nội dung sách Ngồi Khóc Trên Cây

Nước mắt rơi đâu chỉ dành cho sự cơ độc hay nỗi buồn… khi người ta thấy vui vẻ còn có thể khóc nữa mà. Với Nguyễn Nhật Ánh nước mắt thực sự không đơn thuần, không hề đơn giản, chỉ là nước mắt mà là thứ gì đó đẹp đẽ, thiêng liêng và đầy thơ mộng khi mà Nguyễn Nhật Ánh kể về câu chuyện tình trong sáng, ngây thơ và hồn nhiên giữa cô bé Rùa và anh chàng Đông trong ấn phẩm ngắn Ngồi khóc trên cây PDF.

“Nồng nàn lên với
Cốc rượu trên tay
Xanh xanh lên với
Trời cao ngàn ngày
Dài nhanh lên với
Tóc xõa ngang mày
Lớn nhanh lên với
Bé bỏng chiều nay”

sách ngồi khóc trên cây

Tình yêu thật đẹp, thật hồn nhiên và trong sáng biết bao như đóa hoa vừa chớm nở.

Rùa là cô bé rất thơ mộng, hiền nhiên, trong sáng và tinh khiết nhưng ẩn chứa sâu bên trong là một khí chất mạnh mẽ. Thuở còn thơ bé hoàn cảnh vô cùng cơ cực đã khoát lên cho em sự cứng rắn, với khuôn mặt khả ái, thêm vào đó là mái tóc vàng óng do cháy nắng. Trong khi đó Đông là sinh viên học xa nhà về lại thăm quê, là đứa duy nhất chơi với con rùa, luôn lắng nghe, tâm sự và đồng tình với nó.

Chiều rớt nắng trên ngọn sầu đông.

Nắng rơi xuống, rất dày, nhưng bị các nhánh lá cản lại trên cao.

Vô số nắng nằm trên ngọn cây.

Ở những khoảng trống, nắng tiếp tục rơi.

Tôi ngồi duỗi chân trên cỏ, nghe nắng ấm xuyên qua lớp vải.

Trước mặt tôi, trong dòng sông Kiếp Bạc, nắng đang đùa giỡn với cát.

Mùa hạ, sông Kiếp Bạc khô cạn. Lòng sông phơi những tảng đá đen, bây giờ đã mượt rêu xanh.

Cô Út Huệ ở bên kia sông. Hồi bé, đi thăm cô tôi phải lần mò qua cây cầu dây cheo leo, luôn đong đưa.

Tôi nhớ, mỗi lần qua cầu tôi phải nhắm tịt mắt, tay lần theo dây bám dò từng bước một.

Lớn lên một chút, tôi bạo dạn hơn hẳn, đã dám mở mắt nhưng không bao giờ đủ can đảm nhìn xuống lòng sông.

Tâm hồn chúng đồng điệu với nhau như những đóa hoa dại mới chớm nở đã vội hòa quyện hương thơm phảng phất bay xa đầu mùa. Nụ hôn đầu vụng dại trong khu vườn đã diễn ra một cách bỡ ngỡ, đầy nhẹ nhàng mà cũng thật đáng yêu. Cái ngượng đến chín mặt của Đông khi cả hai bờ môi kề môi được tác giả miêu tả một cách tỉ mỉ, chân thực đã báo hiệu cho một tình yêu hồn nhiên, trong sáng đang nảy nở. Và đó là những gì có trong cuốn sách Ngồi Khóc Trên Cây của tác giả Nguyễn Nhật Ánh.

Cúi nhìn xuống, tôi sợ hãi cảm thấy không phải dòng nước đang trôi mà chính là cây cầu đang trôi. Cảm giác đó làm tôi lảo đảo, chếnh choáng như người say. Lần đó, nếu chú Thảo đi phía sau không kịp đưa tay tóm lấy tôi, tôi đã rơi xuống dòng nước đang chảy xiết kia…